Một năm đã thực sự qua rồi sao. Ta giờ đây đã là một học sinh xa trường một năm rồi sao? Bỗng nhiên kí ức ùa về khiến lòng ta bồi hồi, nao nao tới vậy chứ. Giây phút chia tay bạn bè, thầy cô, trường lớp lại khiên ta lâng lâng. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được giây phút đó. Lũ bạn ôm chặt nhau trong vòng tay, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt ngây thơ kia. Mấy đứa con trai ngày thường hay bắt nạt mấy bạn nữ mà giờ đây cũng ôm mặt khóc như một đứ trẻ.
Qua rồi cái tuổi ngồi học cùng nhau, có biết bao nhiêu là kỉ niệm khiến ta nhớ mãi. Nhớ về mái trường, nhớ về thầy cô, nhớ về cô bạn ngồi củng bàn…Ôi, nhớ, nhớ lắm! Tự nhiên lại muốn ôm trọn mọi thứ vào lòng. Muốn òa khóc như một đứa trẻ.
Giờ thì ta đã xa bạn bè, mỗi đứa một nơi, thỉnh thoảng mới liên lạc với thầy cô. Và mỗi lần nói chuyện với bạn bè lại khiến ta xúc động vô cùng. Nhớ về những buổi học mùa đôn cả lớp co ro nghe cô giảng bài, nhớ về những ngày hè nóng nực cùng nhau quạt phành phạch, nhớ về những buổi tối đi học về trong màn đêm dày đặc sương. Mọi thứ đã được thu vào quá khứ. Sẽ nhớ lắm đấy lớp 12 ạ!
Bài: Mạnh Quân



0 nhận xét:
Đăng nhận xét